Tuesday , September 26 2017
Home / Giải trí / Cao thủ võ lâm / Trương Tam Phong so tài võ công với Vô Danh Lão Tăng

Trương Tam Phong so tài võ công với Vô Danh Lão Tăng

Chúng ta cùng đưa 2 vị xứng đáng được xếp vào hàng huyền thoại trong các tiểu thuyết kiếm hiệp Kim Dung lên bàn cân. Đó chính là Trương Tam Phong Chân Nhân – Tổ sư khai sáng của phái Võ Đang và Vô Danh Thần Tăng – Vị đại sư võ công lẫn Phật Pháp cực kỳ uyên thâm xuất hiện trong tác phẩm Thiên Long Bát Bộ.

Theo dòng lịch sử thì 2 người này sống cách nhau 300 năm. Vô Danh Lão Tăng xuất hiện trong thời Bắc Tống còn Trương Tam Phong xuất hiện vào cuối thời Nam Tống. Sang đến thời nhà Nguyên có nhiều tài liệu lịch sử cho rằng Trương Tam Phong thọ đến 200 tuổi, tức là sống sang cả đời Minh thêm mấy chục năm nữa. Như chúng ta đã biết Trương Chân Nhân là một nhân vật có thật trong lịch sử Trung Hoa. Tượng của ông được dựng ở núi Võ Đang thuộc tỉnh Hồ Bắc còn Vô Danh Lão Tăng là một nhân vật hư cấu do trí tưởng tượng của Kim Dung nghĩ ra. Thiên Long Bát Bộ là tác phẩm mang đậm bản sắc của Phật Giáo. Vô Danh Thần Tăng trong tác phẩm dường như là người đại diện cho Phật Giáo và Phật Pháp vô biên.

Vô Danh Lão Tăng so tài với Trương Tam Phong

Tìm hiểu về võ công của Trương Tam Phong, Trương Chân Nhân

Nói về Trương Tam Phong khi xuất hiện ở cuối tác phẩm thần Điêu Hiệp Nữ đi cùng sư phụ của mình là Giác Viễn Đại Sư đang trong hành trình truy đuổi Tiêu Tương Tử và Doãn Khắc Tây ăn cắp bộ kinh bằng Phạn ngữ mà bên trong có ẩn đấu Cửu Dương Chân Kinh. Tác giả có mô tả như sau: “Chàng ta diện mạo kỳ dị, trán nhọn, gáy nhỏ, ngực rộng, chân dài, mắt tròn, tai to. Tuy chỉ 12-13 tuổi nhưng rất chững chạc, uy nghiêm. Cất tiếng thì trung khí sung mãn, giọng như chuông vang. Đến Thần Điêu Đại Hiệp Dương Quá một đời oai phong cũng phải khen ngợi chàng này quả là có khí vũ bất phàm”. Trương Tam Phong vốn từ nhỏ đã đi theo Giác Viễn làm tạp dịch, xách nước gánh củi, tuy chưa một lần chính thức học võ công, huyệt đạo trên người cũng không hề hay biết vậy mà đến khi giao chiến với một đối thủ gạo cội là Doãn Khắc Tây được Dương Quá dạy cho 4 chiêu đã có thể đả thương được hắn. Quả là có lãnh hội phi thường. Bắt đầu thời Ỷ Thiên Đầu Long Ký khi ông đã 90 tuổi, trong một lần đưa Trương Vô Kỵ đến miếu Khắc Sơn, Kim Dung lúc này mô tả vẻ ngoài của Trương Chân Nhân cao lớn khác thường, râu tóc thì bạc phơ, mặt mũi hồng vận sáng bóng. Phương Trượng nghe tin Trương Chân Nhân đến tưởng là ông quay về trả thù năm xưa trong vụ thầy trò ông bị Thiếu Lâm dược đuổi đến gần mất mạng thì hàng trăm hàng ngàn vị sư của cả Thiếu lâm ra để đe dọa. Trong Ỷ Thiên Đầu Long Ký tuy có ít đất diễn nhưng mỗi lần biểu lộ chân tài là Trương Tam Phong lại khiến mọi người trầm trồ thán phục.

Trưởng môn phái Võ Đang Trương Tam Phong

Huyền Minh Nhị Lão là cao thủ đương thời vang danh với tuyệt kỹ Huyền Minh Thần Chưởng mà khi đối đầu với Trương Chân Nhân cảm thấy mình chỉ như là 1 cậu nhóc mới học võ. Ông cách xa mấy trượng từ trước mặt bay ra đằng sau lưng nhẹ nhàng đặt cánh tay trái lên đầu vai chế ngự lão. Hắn kinh hãi tột độ thầm nghỉ: Nếu bây giờ ông ta chỉ cần nhả 1 chút kình lực thì mình không chết ngay tại đương trường thì cũng trọng thương khó giữ nổi tính mạng. Du Đại Nham bị ám toán đáng ra đã trở thành một người không nói được nhưng nhờ có Trương Tam Phong được chữa trị, đem mấy chục năm nội lực đổ vào thân thể của chàng nên sau này đã có thể nói năng. Trương Vô Kỵ bị dính Huyền Minh thần chưởng, một loại chưởng pháp âm độc vô tỷ trong thiện hạ, hàn khí thâm nhập sâu vào lục phủ ngũ tạng gân cốt kinh mạch mà Trương Tam Phong truyền chân khí nội lực duy trì mạng sống trong một thời gian dài mà sau này Vô Kỵ đến nơi ở của Điệp Cốc Y Tiên Hồ Thanh Ngưu thì vị y sĩ này nghĩ rằng trên đời này chỉ có Trương Tam Phong Chân Nhân mới có bản lãnh kéo dài mạng của thằng nhỏ này lâu đến như vậy. Khi Cương Tướng đến núi Võ Đang để cầu viện, chỉ đi đằng xa Trương Chân Nhân đã nghe tiếng bước chân, đã biết được nội lực người này mạnh yếu ra sao, xuất thân từ môn phái nào. Sau đó ông bị Cương Tướng đánh một đòn Kim Cương Bát Nhã Chưởng vào bụng dưới – là một trong những điểm yếu hạng nhất của con người, lại trong tình huống không phòng bị, chưa hề vận kình thủ lực vậy mà pháp chưởng cũng không hề phương hại tính mạng của ông được. Ông vẫn bình tĩnh xuất ra một chưởng nhẹ như lông hồng mà cứng hơn sắt thép đánh nát bét đầu Cương Tướng chết ngay tại trận.

Thái cực kiếm, thái cực quyền

Bàn về võ học của Trương Tam Phong thì bao la trời biển. Hãy tìm hiểu một chút về Thái Cực Thần Công – Bộ võ học mang triết lý cực kỳ cao siêu. Thái Cực theo kinh dịch vốn là 2 thể trái ngược nhưng liên kết mà không tách biệt tàng chứa khái niệm sinh khắc thiên biến vạn hóa của mọi vật đối lập trong trời đất. Âm dương là 2 thể của một khái niệm biến hóa của 2 yếu tố cùng tồn tại độc lập đến tương phản nhưng lại hòa đồng tương sinh, lồng vào nhau mà không triệt nhau để sinh biến. Âm dương đóng vai trò xoay vần, chuyển động không bao giờ đứt đoạn, nếu đứt là vong là tận để rồi biến hóa nảy sinh cái khác trong cái khôn cùng của vũ trụ. Vì vậy mới có khái niệm trong Thái Cực Quyền – Kiếm nguy lý là: ý chí vận hành khai thực hư vực, âm bất ly dương, dương bất ly âm, trọng kỳ nghĩa bất trọng kỳ chiêu. Ý nói rằng luyện Thái Cực Quyền – Kiếm chủ yếu không phải là luyện công phu quyền cước đơn thuần mà là công phu tu tập tâm trí đầu óc. Nhưng nếu nói là dĩ trí thắng lực thì e rằng vẫn còn quá nông cạn. Cảnh giới tối cao của nó chính là không cầu tìm sự phát triển trí mà là tu dưỡng một loại cảnh giới nhân sinh bình hòa, không chỉ nằm ở nguyên lý vĩ nhu chế cương nữa mà căn bản cao nhất là không cầu sự khắc chế gì cả. Trong suy nghĩ mà lúc nào cũng nghĩ đến việc khắc chế đối thủ thì e rằng khó luyện được tới cảnh giới tối thượng của Thái Cực, hay kể cả là trong đầu có ý niệm rằng luyện đến cảnh giới cao nhất đi tìm sự tối thượng cũng không thể đạt tới cảnh giới này được.

Trương Quân Bảo đạo pháp vô biên

Trong đạo có 12 chữ người ta thường hay thường dùng đó là: Quảng – Đại – Trí – Huệ – Chân – Như – Tính – Hải – Hĩnh – Ngộ – Viễn – Giác. Trong 12 chữ đó Trương Tam Phong đã thẩm thấu được đại triệt đại ngộ, người chẳng động thì ta cũng chẳng động, người vừa mới động ta đã động rồi. Kình tưởng như chậm chạp mà không lơi lỏng, sắp bung ra nhưng lại chưa bung, kình đứt rồi nhưng ý chí chưa đứt. Trương Ký Sơn khi được nghe Tố Tố hỏi về sư phụ của mình chỉ biết thốt lên: Hỡi ôi, võ học của vi sư cao lắm, không thể tả nổi. Người chỉ cần dảo bước xuất bộ thì chúng ta có chạy bụi văng tít mù cũng không sao đuổi kịp được. Cái hay trong võ công của Trương Tam Phong là lấy ít địch nhiều, lấy tĩnh chế động, tá lực tả lực, lấy bốn lạng mà đạp được ngàn cân, chí dương sinh âm, chí âm sinh dương, âm dương cứ thế mà hình thành, trong người có đạo, trong đạo có người, nhân khí hợp nhất, thiên thiên hợp thuần. Ông đã luyện đến cảnh giới giác ngộ chân không, quên hết vạn vật, hư không vấn toái, phản phượng quy chân, ngộ ra đạo lý Xưng Hư Viên Thông của đạo gia. 4 chữ Xưng Hư Viên Thông ở đây ý chỉ sự thông suốt hết lẽ đạo một cách toàn vẹn được chính Kim Dung gọi là Kỳ Nhân Độc Nhất Vô Nhị trong lịch sử võ học Trung Hoa. Đó là còn chưa kể đến rất nhiều môn võ công khác của phái Võ Đang như: Liễu Chỉ Nhu Kiếm, Trấn Sơn Chưởng Pháp, Vô Cực Huyền Công, Nhu Vân Kiếm Pháp đều là những tuyệt kỹ sánh ngang được với võ công của Thiếu Lâm.

Võ công của Vô Danh Lão Tăng, Tảo Địa Thần Tăng, Nhà Sư Quét Rác

Nói về Vô Danh Lão Tăng, ông chỉ xuất hiện trong một đoạn ngắn của Thiên Long Bát Bộ nhưng cũng chỉ cần có thế là cũng đủ để mọi người hiểu được tuyệt đỉnh cao thủ hàng đầu trong truyện Kim Dung bá đạo đến như thế nào. Ông chính là đại diện cho Phật Pháp vô biên. Lấy tấm lòng từ bi làm gốc, trí nguyện phổ độ chúng sinh trong nhân gian, theo đuổi con đường vi tham thứ dục minh tân kiếm tính, đạt đến cảnh giới vô ngã của Phật Môn. Vô Tham – Vô Sân – Vô Si – Vô Sầu – Vô Dục. Ngay đến thân thế, cái tên, con người, tuổi tác của ông cũng đã nói lên bản sắc rất rõ ràng của Phật Giáo. Phật pháp có tứ tướng là: Vô Nhân Tướng – Vô Ngã Tướng – Vô Chúng Sinh Tướng – Vô Thọ Giả Tướng. Vô Danh Thần Tăng đã không còn chất vọng tứ tướng này, gạt bỏ được tất cả tham niệm của nhân gian mà đạt tới ưng vô sở trụ. Trong trận pháp Kim Cương Phục Ma Quyền có nói rằng: Nếu gạt bỏ được tứ tướng, cái lòng tranh cường đổ thắng không còn nữa thì sẽ đạt đến cảnh giới cao nhất của trận pháp này cũng như võ công của Phật Môn.

Vô Danh Lão Tăng Thiên Long Bát Bộ

Tìm kiếm trong tất cả 15 tác phẩm của Kim Dung, nếu chỉ tính những nhân vật đã xuất hiện thì không nhiều hơn 3 người có khả năng vung tay vỗ 1 cái là phá vỡ được thế thủ tưởng như hoàn hảo của Mộ Dung Bát hay 1 cái phất tay cũng có thể khiến đại cao thủ Cưu Ma Trí bay mấy trượng. Đứng giữa 2 luồng kình lực Bài Sơn Hải Đảo của Tiêu Phong hay Mộ Dung Phục mà chắp tay 1 cái hóa giải đến nhẹ nhàng. Thậm chí đòn Vô Tướng Kiếm Chỉ của Cưu Ma Trí bắn lén cũng không tài nào phá nổi bức tường khí vô hình bao bọc xung quanh thân thể của Lão Tăng. Khi lão đứng im luyện kình cũng làm cho hội sư chữ Thiếu Lâm dù có cố gắng cũng không thể cúi xuống hành lễ. Họ cảm thấy như có một sức mạnh vô hình nâng đỡ vậy. Cao thâm hơn nữa là chỉ dùng 2 chưởng mà đưa Mộ Dung Bát và Tiêu Viễn Sơn vào giấc ngủ quy tức công, bế khí, bế tim để rồi bị Tiêu Phong hiểu nhầm đánh trọng thương hộc máu vẫn xách 2 người mà chạy khiến chi Kiều Phong không thể đuổi kịp. Sau đó cứu 2 người sống lại và đồng thời chữa khỏi căn bệnh kinh niên do luyện tập võ công Thiếu Lâm sai phương pháp.

Tảo địa thần tăng nhà sư quét rác

Ông dùng nội tức trong cơ thể đổ dồn qua đối phương hòa lẫn với nhau. Mặt 2 người lúc đó đỏ thì giảm bớt mà xanh thì hồng lên rồi cùng trắng bệch ra. Có thể thấy một người dùng nội lực của mình mà điều hòa cho 2 nguồn nội lực âm dương của 2 người khác không những không xung khắc mà đan xen chữa trị cho nhau. Lấy nội tức của 2 bên tương ứng âm – dương hỗ trợ, quả thực là ông đã đạt đến trình siêu phàm nhập thánh rồi. Chư hành vô thường, chư pháp vô ngã, niếp bàn tịch diệt trong tam pháp là 3 triết lý cơ bản nhất của nghĩa học phật giáo. Ông đã khai mở được trí huệ đến mức giác ngộ. Đã đến đỉnh cao nhất thì tất cả hòa làm một. Mọi lý lẽ đều thông suốt, đó chính là lý do dù chỉ cần biết Mộ Dung Bát và Tiêu Viễn Sơn ăn trộm sách gì thì lão đã có thể đoán ra họ luyện công dẫn đến thượng thế chính xác ở vị trí nào trên cơ thể. Những điều mà lão tăng thể hiện cơ bản đã vượt qua phạm trù cảnh giới của con người, đừng nói là Bồ Tát hóa thân giáng thế, là đại diện cho sự giác ngộ.

Trên đây là bài phân tích của một vị anh hùng, người trong giang hồ được biết đến với cái tên “Bạch Tử“. Vậy một bên là Đạo, một bên là Phật đều đạt đến cảnh giới cao nhất của Phật Giáo và Đạo Giáo thì bên nào chiếm được nhiều lợi thế hơn. Nếu như có cuộc tỉ thí giữa 2 con người này thì theo các bạn ai sẽ là người chiến thắng. Hãy để lại ý kiến của bạn dưới phần bình luận minhwass nhé.!

About Ngô Ngọc Minh

Check Also

Vô Danh Thần Tăng là ai

Đánh giá võ công của Vô Danh Thần Tăng

Theo như lời nói của Vô Danh Thần Tăng (Hay còn gọi là Tảo Địa Thần …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *